Em ơi ai chẳng có ước mơ ai không mong chờ hạnh phúc.
Nhưng tay trắng đôi tay phận anh nghèo côi cút sợ mang tiếng trèo cao rồi ôm tủi nhục… riêng… mình.
Anh ơi mình có xa lạ gì đâu sao mỗi cứ mỗi bận gặp nhau là anh cứ giữ chừng khoảng cách.
Hay tại em đây làm phiền anh cuốc đất nên mới chào hỏi qua loa như gặp khách... bên... đường.
Chiều về chơi vơi, nội ơi con nhớ,
Cánh võng đong đưa,
nhớ lời thiết tha ầu ơ,
Nắng hay mưa,
lưng còng tóc trắng sớm trưa nhọc nhằn.
Chiều nay nơi bến sông âm thầm,
bao niềm thương nhớ - trào dâng,
tha thiết bâng khuâng.
Không biết tại em còn ngây thơ hay tại tôi nhút nhát, mà thuở thanh xuân những chiều tan trường cùng sánh bước lời nói yêu tôi giữ mãi trong... lòng.
Nhìn trời xuân lòng nghe xao xuyến.
Ngắm cánh hoa mai, sắc vàng lấp lánh người ơi.
Bao nhớ thương mong mùa xuân đến bước anh quay về.
Hương hoa lan tỏa nơi nơi ngập tràn ai ơi.
Hoa lan hoa hồng hoa cúc cùng hoa mai vàng.
Có chiếc cầu cây bắc ngang qua suối
Cao thật cao không tay vịn
Em đi qua chiếc cầu rung rinh
Dòng nước lung linh soi bóng em đi.
Cầu nhỏ qua sông lắc lẻo lắc lư ngập ngừng chân bước.
Màu áo tinh anh soi mình bóng nước nào ngại khó khăn gian khổ đâu màng.
Về Cần Thơ, miền quê sông nước.
Ánh mắt em xanh, mây chiều vấn vương lòng anh.
Đến quê em, lòng xao xuyến nhớ nhung bồi hồi.
Đã mười năm qua tôi mới quay trở lại Cần Thơ yêu mến.
Bao cảnh vật đổi thay làm lòng tôi xao xuyến yêu biết bao nhiêu sông nước… quê… mình.
Tôi về U Minh,
nghe nồng nàn hương vị bông tràm.
Xa rừng bao năm,
ngàn thương nhớ dạt dào mến yêu.
Đã lâu lắm rồi tôi mới trở lại U Minh tràm xanh nước đỏ,
Những hồi ức xưa cứ len vào tim tôi đó, nhớ biết bao đồng đội ra đi cho non nước… thanh… bình.
Phú Quốc vào xuân nồng nàn hương sắc
Ánh nắng vàng ấm áp cõi lòng ta
Hương xuân lan tỏa khắp muôn nhà
Bao cảnh đẹp làm lòng ta ngây ngất.
Mùa xuân đến mang theo biết bao sự nôn nao chờ đợi.
Đảo Ngọc vào xuân mai vàng khoe sắc thắm, vui biết bao khi xuân đến với… muôn… nhà.
Đường về An Biên,
qua Xẻo Rô dòng sông xanh,
gió đưa hương mùi hương bông tràm,
màu xanh khắp trên quê làng.
Đã mấy năm qua quê mình luôn đổi mới,
Nhờ cây lúa, con tôm mà đời sống nâng lên hạnh phúc... dâng… tràn.
Xuân đã về sao lòng tôi trống trải.
Hoa mai vàng khoe sắc đón chào xuân.
Ngọn gió chiều cứ nhẹ thổi bâng khuâng,
làm thấm lạnh cõi lòng người xa xứ.
Tôi trở về quê sau bao ngày dài xa cách,
ngọn gió đông ơi xin đừng làm lòng tôi thêm tê tái khi bước chân xưa về thăm lại mái… gia… đình.