| Tên thật: | Hồ Minh Đương |
| Nghệ danh: | Hồ Minh Đương |
| Năm sinh: | 1987 (38 Tuổi) |
| Quê quán: | Kiên Giang |
| Thế hệ: | Nghệ sĩ trẻ sau năm 2000 |
Hồ Minh Đương sinh năm 1987 tại Vĩnh Thuận, Kiên Giang, Việt Nam. Từ lúc nhỏ, Hồ Minh Đương đã được nghe ba, mẹ và chị hai của anh hát cải lương, từ đó mang trong mình dòng máu nghệ thuật cải lương và mơ ước thành Nghệ sĩ Cải Lương.
Sau khi học hết phổ thông, Hồ Minh Đương lên Bình Dương để tìm việc làm với công việc đầu tiên là lơ xe (phụ xe). Sau đó được sự giúp đỡ của người thân anh đã có thể tự lái xe và trở thành tài xế.
Trong một lần đi đám (đi tiệc) tình cờ Hồ Minh Đương gặp được Chuông Vàng Vọng Cổ Nguyễn Văn Mẹo, đây cũng là Nghệ sĩ Cải Lương đầu tiên Hồ Minh Đương được gặp và từ đây anh gặp gỡ và quen biết nhiều Nghệ sĩ Cải Lương khác.
Sau một thời gian ca hát, Hồ Minh Đương phát hiện bản thân ca chưa có nhịp (nhịp điệu trong cải lương) nên anh quyết định ngừng đi ca một thời gian và đến gặp Thầy (Nghệ sĩ Vũ Thanh) để học nhịp.
Hồ Minh Đương cũng tham gia nhiều cuộc thi truyền hình như Đường đến danh ca Vọng Cổ, Tuyệt đỉnh song ca, Chuông vàng vọng cổ trong năm 2015 và 2016. Do mới vào nghề và ít kinh nghiệm nên Hồ Minh Đương không dành được giải thưởng cao trong các cuộc thi.
Nhận thấy mình không thích hợp với các cuộc thi đó nên Hồ Minh Đương ra ngoài hát solo, tự thu âm, phát hành CD và quay MV cho riêng mình.
Với chất giọng ngọt ngào, sâu lắng và sự học hỏi không ngừng nên giọng ca Hồ Minh Đương đã tiến bộ nhanh chóng và được rất nhiều người yêu thích. Hồ Minh Đương bắt đầu đi hát Show và sự kiện khá nhiều, chủ yếu ở các tỉnh miền Tây Nam Bộ và Sài Gòn.
Ngoài ra, Hồ Minh Đương sở hữu một kênh Youtube do vợ mình là Gương Nguyễn quản lý có lượt đăng ký và lượt xem rất lớn, cho thấy số lượng người hâm mộ Hồ Minh Đương là rất nhiều.
Thôi thôi cô ơi thiên đường xưa đã được dựng xây trong một trái tim nồng nàng hơi thở. Giờ đây cách trở xa xôi không còn gì nữa...
Nụ hồng trước ngõ nhà ai? Nở hoa bướm ong tìm lại. Ngọt ngào say đắm tỏa hương, cho đời thương lại càng thương. Khi mặt trời ngã về phía Tây là lòng em nôn nao nỗi nhớ. Nhớ vườn nhà ai, nhớ dáng thướt tha của một người con gái đã vun bón cây xanh chăm chút từng nụ hoa hồng
Tôi với nàng tâm sự giống như nhau. Tôi cũng có lần dang dỡ tình yêu. Người ấy đã ra đi, đã quên những lời ước hẹn buổi sơ giao. Bà ơi nếu định mạng khắc khe tạo ra cho đời nhiều ngang trái, thì định mệnh cũng là hai tiếng nói nơi đầu môi chót lưỡi của kẻ đóng vai trò phản bội vong tình.
Buồn vào hồn không tên, thức giấc nửa đêm nhớ chuyện xưa vào đời. Trời giá lạnh một mình lang thang trên hè phố vắng. Tôi đi tìm ai mà tâm tư trĩu...
Trời ơi tiếng pháo nhà ai vang lên rộn rã phải chăng báo tin mừng ngày hôn lễ. Để đưa tiễn tình ai vào trong giấc mộng và cũng đưa tiễn tình tôi...
Thôi thôi Thy ơi đừng gọi tên anh nữa mà chi cho giây phút chia ly thêm nặng sầu đưa tiễn. Vì lát nữa đây giữa hai ta mỗi đứa một phương trời dịu viễn, thì em ơi lưu luyến mà chi yêu thương để làm gì rồi tình cũng chia ly, về đi em thôi về đi em hỡi, đừng gọi tên anh nữa mà chi cho mắt lệ... rưng... sầu
Cha ơi, con xia cha hãy ngừng... tay. Thứ tha cho nàng được sống ở trần gian, đừng gây cảnh ly tan, cho tâm hồn con phải vương mang.
Cha ơi, mỗi bước con đi trên muôn nẻo đời vạn ngã. Sợ nắng lo mưa cha nghiêng mình làm bóng cả, che chở cho con bao vất vả... riêng... mình.
Mội trái tim thôi tôi sẻ nửa ngăn đôi để xác thân kia kiếp giang hồ in cát bụi. Hằng vết thời gian bài học đời tôi nếm trải mới hiểu thấu ai ơi
Em ơi con nước đầy vơi để lục bình trôi để con đò chia phôi bến cũ để nỗi nhớ khôn nguôi luôn rày vò trong giấc ngủ để bóng hình ai