Thông Tin Soạn Giả
Soạn giả Viễn Châu (NSND)
Tưởng niệm
Cố soạn giả Viễn Châu (NSND)
Tên thật:
Huỳnh Trí Bá
Bút danh:
Viễn Châu (NSND)
Năm sinh:
1924
Quê quán:
Đôn Châu, Trà Cú, Trà Vinh
Thế hệ:
Thế hệ 1950 - 1975
Tiểu Sử Viễn Châu (NSND)
Viễn Châu (NSND) là ai?

Viễn Châu (tên thật Huỳnh Trí Bá, 21 tháng 10 năm 1924 - 1 tháng 2 năm 2016) là danh cầm đàn tranh và soạn giả cải lương người Việt Nam. Ông được cho là người đã khai sinh ra thể loại cải lương tân cổ giao duyên và đã có công đào tạo ra nhiều thế hệ nghệ sĩ cải lương danh tiếng một thời. Ông được Nhà nước Việt Nam trao danh hiệu Nghệ sĩ Nhân dân.

Ông sinh năm 1924, tại xã Đôn Châu, huyện Trà Cú, tỉnh Trà Vinh. Ông xuất thân trong gia đình vọng tộc, thân phụ là Hương cả, là con thứ sáu trong gia đình, ông còn có tên là Bảy Bá theo thông lệ miền Nam.

Thuở nhỏ, ông học quốc văn ở trường làng và học Hán văn với những bậc túc nho ở tại nhà. Ngoài ra, khi còn học ở trường, ông đã mê đờn ca, cả tân lẫn cổ, thường có mặt trong các buổi đờn ca tài tử, hoặc cùng bạn bè tổ chức đờn ca. Ông mày mò những ngón đờn học lỏm qua đĩa hát nhựa cũng như các nhóm đờn ca tài tử ở làng quê. Đến năm 19 tuổi, ông đàn thạo các loại đàn tranh, vĩ cầm, guitar và được nhiều người khen ngợi.

Ông được mệnh danh là "vua của các vị vua cải lương", "là người tạo danh cho các nghệ sĩ", bởi qua nhiều sáng tác của ông, nhiều nghệ sĩ khi thể hiện đã được cái ưa thích để đông đảo người xem chú ý hơn, ví dụ như: Mỹ Châu với bài Hòn vọng phu, Út Trà Ôn với Tình anh bán chiếu,... Bên cạnh đó, ông cũng sáng tác ra nhiều bài vọng cổ hài hước mà sau này được nhiều gương mặt nổi danh như nghệ sĩ Văn Hường, Hề Sa,...

Không có Viễn Châu là không có Ngọc Giàu cũng như gần hết các tên tuổi cải lương nổi tiếng của cải lương thời hoàng kim.

Ngọc Giàu

Nhờ bài vọng cổ "Tình anh bán chiếu" mà Ngã Bảy Phụng Hiệp được nổi danh khắp vùng Nam bộ nên địa phương rất biết ơn soạn giả Viễn Châu.

Lê Phú Khải, dẫn lời một lãnh đạo Huyện ủy Phụng Hiệp (Báo Cần Thơ)

Một sáng tạo của Viễn Châu có ý nghĩa đặc biệt trong lĩnh vực nghệ thuật là việc ghép tân nhạc vào bản vọng cổ mà ông gọi là Tân cổ giao duyên. Bản tân cổ giao duyên đầu tiên của ông có tựa Chàng là ai (Tân nhạc: Nguyễn Hữu Thiết), sáng tác từ năm 1958, do Lệ Thủy ca năm 1964[1]. Dù thể loại mới này đã gây ra nhiều tranh cãi trên báo chí thời bấy giờ, nhưng sức tồn tại của nó cũng như sự hâm mộ của công chúng là bằng chứng cụ thể nhất đối với tân cổ giao duyên.

Tham thảo: Wikipedia

Các Tác Phẩm Sáng Tác (95)
Anh Trí ơi kể từ nay anh không còn sợ cô... đơn. Bên anh, em trọn đời săn sóc đau thương. Buồn vui năm tháng, anh sẽ tìm thấy ở bên em. Anh sẽ về lại Quy Nhơn mà làm thơ ca tụng trăng vàng.
Ai mua trăng tôi bán trăng cho, trăng nằm yên trên cành liễu đợi chờ. Tôi đã ra đi, đi về đất Chúa. trọn đời xin giã biệt nàng thơ. Ai mua trăng mà người định đem đi bán. Người định bán bao nhiêu một ánh... trăng... vàng.
Những chuyến tàu đêm rời khỏi sân ga rồi khuất dần trong bóng tối, bỏ lại nơi đây một người ngồi mong đợi hố mắt thâm sâu như mang nặng mối u... hoài
Lá Trầu Xanh
Vọng Cổ 40.817
Thương nhau cau bổ làm đôi miếng. Một lá trầu xanh thắm nợ duyên. Anh hứa với em khi mình nên duyên nợ, thì một lá trầu xanh cũng nên vợ nên... chồng. Hoa thu rụng, rơi đầy bên bờ sông lạnh. Em đếm bao lá rụng, một ngày thu buồn hiu quạnh
Tình Anh Bán Chiếu
Vọng Cổ 31.539
Hò hơ ... Ghe chiếu Cà Mau nhuộm màu tươi thắm Công tôi cực lắm mưa nắng dãi dầu. Chiếu này tôi chẳng bán đâu. Tìm cô không gặp, hò hơ ... Tôi gối đầu mỗi đêm.
Phạm Lãi biệt Tây Thi
Tân Cổ 30.396
Tây Thi ơi, nước bạc ngược dòng trăng tà lộn bóng nàng ra đi để cho tôi mang sầu hận đến muôn... đời.
Quán Nửa Khuya
Tân Cổ 24.991
Tôi người viễn khách cô đơn dừng lại quán khuya giữa canh buồn hiu hắt, ngoảnh mặt nhìn xa sương rơi mờ mịt quán lạnh về khuya vàng vọt ánh trăng
Võ Đông Sơ Bạch Thu Hà
Vọng Cổ 23.346
Biên cương lá rơi Thu Hà em ơi. Đường dài mịt mù em không đến nơi. Mây nước buồn cơn lửa binh. Hết kể chuyện chung tình. Khóc than duyên em một mình.
Người Điên Yêu Trăng
Vọng Cổ 20.240
Trăng hỡi trăng ơi, bao đêm rồi ta nhớ vầng trăng. Nhưng tại sao ta đã ngồi đây suốt một đêm thu bốn bề giá lạnh mà vầng trăng khuya vẫn khuất dạng giữa... đêm... sầu.
Mình Ơi
Tân Cổ 20.115
Ai đã cùng tôi ngày xưa thề câu hẹn ước. Ai đã cùng tôi ngày xưa thề câu thuỷ chung. Thôi có còn chi đâu khi người ra đi không hẹn ngày trở lại. Có còn chăng nơi xóm nghèo hiu quạnh bên dòng sông trơ trọi bóng... con... đò.
Xuân Đất Khách
Vọng Cổ 19.264
Con chim sắt đã lao vào trong khói trắng. Bỏ lại nơi này tâm sự kẻ ly hương. Không tiễn đưa ai bởi không có ai để mình đưa tiễn, thế sao những buổi chiều mưa lạnh tôi vẫn đến đây để nhìn phi cơ cất cánh, rồi khuất dần trong khói trắng... sương... mờ.
Anh ở đầu sông, em cuối sông Uống chung dòng nước Vàm Cỏ Đông. Xa nhau đã chín ba mùa lúa Chưa ngày gặp lại nhớ mênh mông. Nghe tiếng bìm bịp kêu nhìn theo con nước chảy, chín nhớ mười mong đầu sông cuối bãi những dòng thơ gởi lại bến ân… tình.
Bông ô môi, gió cuốn rụng đầy trên sông. Nhìn mây trời mêng mông. Kẻ ly hương nay đã quay về. Sao trong dạ não nề. Bến nước năm xưa chỉ còn cội đa già chơ vơ rũ bóng. Gió đông ơi lòng tôi đà ớn lạnh sao gió đông còn thổi làm chi cho bông ô môi rũ cánh rụng... tơi... bời.
Mưa Rừng
Tân Cổ 12.922
Chẳng nhớ thương ai mà lòng em xao xuyến. Buồn nào hơn khi nghe tiếng mưa... rừng. Tiếng mưa rơi theo suối lệ ngập ngừng.
Nhớ Mẹ
Vọng Cổ 12.669
Rão bước qua mấy nhịp cầu tre trở về nơi mái lá. Con mới hay tin mẹ đã... qua... đời. Trong lúc tản cư mẹ sống nhờ bên ngoại. Mẹ bán từng lon gạo để nuôi con trong cơn khói lửa... điêu... tàn.
Nếu Hai Đứa Mình
Tân Cổ 11.658
Em ơi trăng sáng đêm thu chỉ là màu khăn tang trắng, nếu hai đứa ta chẳng đặng chung... cùng. Thì dù mùa xuân ta vẫn thấy lạnh lùng.
Tàu Đêm Năm Cũ
Tân Cổ 11.589
Tàu đêm dân tàn. Tôi đến sân ga đưa tiễn người trai đi về ngàn. Cầm chắc đôi tay ghi vào lòng tâm tư ngày nay. Gió khuya ôi lạnh sao. Uớt nhẹ đôi tà áo.
Phương Tử ơi rượu Sa-Kê nửa bầu vừa uống cạn thì thấp thoáng trước thềm rêu đã rơi rụng đóa anh đào. Một đêm không trăng ta trở về tìm nàng nơi quán lạnh, cớ sao chỉ thấy hoa đào rơi từng cánh ở... ven... đường
Em Đi Chùa Hương
Tân Cổ 9.842
Hôm qua em đi chùa hương Hoa cỏ còn mờ hơi sương Cùng Thầy Mẹ vấn đầu soi gương. Hỡi chiếc thuyền ai đang nhẹ lướt trên sông xin chờ tôi đi với. Duyên dáng làm sao mái tóc cô em gió đùa phất phới quyện mù sương trên mặt nước… sông… đầy.
Sầu Vương Ý Nhạc
Vọng Cổ 9.428
Em ở nơi nào em ở đâu? Lời ca tức tưởi giữa cung sầu. Mỗi khi có dịp xuống Hậu Giang và đi ngang cầu Bến Lức. Tôi còn nhớ mãi những lời ca não nuột của em bé thơ ngây hát dạo ở... ven... đường.
Diễm Xưa
Tân Cổ 8.935
Mưa rớt trong đêm đọng trên hàng lá nhỏ, gió cuốn lá thu rơi qua mấy tầng tháp cổ rồi theo mưa rơi rụng xuống vai...gầy, mưa gió ngoài kia trút lạnh x
Nhớ mùa chôm chôm trước, mùa chôm chôm kỷ niệm, biết bao nhiêu nồng thắm. Trên chuyến sang ngang qua đò Mỹ Thuận, em mời anh mua sao anh lẳng lặng nhìn mặt nước phù sa gờn gợn chảy… xuôi... dòng. Mong cho mai sau, đời ta luôn có nhau, như những ngày mới gặp nhau.
Tàu Đêm Năm Cũ
Tân Cổ 8.445
Trời đêm dần tàn tôi đến sân ga đưa tiễn người trai đi về ngàn. Buồn không em khi chuyến tàu đêm rời khỏi sân ga rồi khuất dần trong khói trắng,
Mưa Trên Phố Huế
Tân Cổ 7.593
Chiều nay mưa trên phố Huế. Kiếp giang hồ không bến đợi. Hạt mưa rơi vẫn rơi rơi hoài. Cho lòng nhớ ai.
Canh khuya nơi lao tù tăm tối. Mối u sầu ai nào có hay. Nghe âm u bên trời xa vắng, kiếp cơ hàn muôn ngàn đắng cay. Trời ơi công nương đã lên dây thang phản hồi cung nội, chỉ có một mình ta ở lại chốn... hang... cùng
Đuốc lồ ô bập bùng trên ánh lửa. Sóc Bom Bo rộn tiếng chày khua. Bồng con ra võng để đong đưa. Giã gạo ban đêm vì ngày bận làm mùa. Bóng ai thấp thoáng dưới trăng có phải anh giải phóng quân về thăm xóm nhỏ. Để nhớ lại ngày nào sóc Bom Bo còn mịt mờ trong khói lửa người Bom Bo sống giữa… căm… hờn.
Tội Tình
Tân Cổ 7.296
Người đã ra đi sao tôi vẩn còn bâng khuâng nuối tiếc. Anh đã xa em không một lời giả biệt mây biết phiêu du như một cánh chim... trời.
Tình Lan Và Điệp
Vọng Cổ 6.776
Điệp ơi tiếng mõ chuông đã chấm dấu cuộc tình duyên đầy trái ngang đau khổ, Lan phải lịm đời hoa trong nếp áo nâu... sòng.
Bạch Thu Hà
Vọng Cổ 6.656
Trong khói hương mơ màng tung bay Đêm tóc tang u buồn nhớ ai! Nửa chừng duyên kiếp chia phôi Ai đi cách mấy phương trời
Hàn Mặc Tử
Tân Cổ 6.415
Buồn ơi hai tiếng từ ly não nề. Vì đâu hai đứa đành phải xa nhau. Lối nhỏ đường chẳng xót xa, nay đã tàn theo gió mưa, phương trời Quy Nhơn nhạt nhòa. Mộng Cầm ơi, nếu sợ tiếng từ ly thì em hãy về đi cho anh gói tròn thân phận. Vì trọn cuộc đời anh đã mang nhiều cay đắng nên cũng chẳng muốn chở tình ai cho nặng gánh… phiêu… bồng.
Mời khách sang sông sao còn ngẩn ngơ đứng đó. Hãy xuống đây em cho đò rời Bến Hạ, nhịp chèo khua sóng gợn mặt sông... đầy.
Tình Hận Cô Tô
Trích Đoạn 6.330
Tiếng trống sang canh, báo hiệu giờ bình minh. Con thuyền lướt sóng ra khơi, là tình ta chia cách đôi nơi. Người ơi từ đây mình phải xa nhau đất Việt trời Ngô đành phải chia ly con tạo lá lai sắp bày chi ngang trái. Khiến cho yến oanh đôi đường đôi ngã Kẻ ở đầu sông người nơi cuối bãi, nước mắt trông theo nghìn trùng quan tái, gọi cố nhân ơi, cố nhân ơi tình của đôi ta đã cách biệt… đôi… đường.
Từ miền Nam anh ngược ra Bắc. Mang theo câu hò điệu lý chín dòng sông. Nghe tiếng con Hoàng Oanh hót líu lo trong chiếc lồng son làm em giật mình tỉnh giấc. Bỗng có tiếng còi tàu từ xa vọng lại khi sương khuya ướt đọng… trên… cành.
Giây Phút Ngậm Ngùi
Vọng Cổ 5.804
Mười mấy năm xa xứ là mười mấy năm chinh chiến Nay về Tiểu Cần lòng xao xuyến bâng khuâng Khi ra đi đang lúc tuổi còn xuân Ngày trở lại tóc x
Ca Dao Em Và Tôi
Tân Cổ 5.660
Rặng liễu chơ vơ vật vờ trên bến vắng. Tôi trở về đây nghe tâm tư chết lặng khi bến đò xưa hiu quạnh bóng trăng... gầy.
Hạng Võ Biệt Ngu Cơ
Vọng Cổ 5.618
Máu thắm pha hồng nhuộm chiến y Tả tơi khôi giáp rách quân kỳ Ngập ngừng vó ngựa miền quan tái Giữa chốn sa trường vạn tử thi
Tần Quỳnh Khóc Bạn
Vọng Cổ 5.542
Nghe hung tin Nhị Ca đà thọ khổn Hồng Đào San em quay ngựa trở về đây. Khoan khoan, hãy để anh cạn phân đừng giết oan một trang hào kiệt, nghe lời anh đình thủ bớ La Thành. La Thành ơi! Anh trách em sao ở ăn quá nghiệt, nỡ vung gươm giết thác bạn anh hùng.
Lòng Mẹ
Tân Cổ 5.495
Lời Mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào. Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng… Mẹ yêu. Mẹ ơi mẹ đã ru con suốt cuộc đời của mẹ, từ chiếc võng thơ ngây qua lời ru êm ả đã theo chân con trẻ trên vạn nẻo… sông… hồ Công mẹ sanh con ví bằng năm biển lớn. Chỉ có càn khôn kia không bờ không bến mới sánh được với lòng mẹ thương con vốn không tận… không... cùng.
Lòng Dạ Đàn Bà
Vọng Cổ 5.452
Vua nước Sở một hôm lòng thanh thản. Cởi lông bào giả dạng một thường dân. Gió lạnh ngàn lao khua xào xạc. Sở vương mới thả hồn theo những chiếc lá vàng rơi tản mạn ở ven gành. Sở vương mới thử trong nhân gian ai là người đen bạc. Mới viết bản truyền rao cho khắp cả... kinh... thành.
Cho Vừa Lòng Em
Tân Cổ 5.352
Thôi rồi ta đã xa nhau kể từ đêm pháo đỏ rượu hồng. Anh đường anh em đường em yêu thương xưa chỉ còn âm thầm. Chuyện ngày xưa suốt đời em ghi nhớ. Nếu phải xa nhau tình đầu dang dở thì trọn kiếp còn đau đến vạn ngày sau thì ai quên được bao... giờ.
Gánh Nước Đêm Trăng
Vọng Cổ 5.209
Nước giếng trong giữa đồi cát mịn, ánh nguyệt mờ soi đôi bóng giao... kề. Dưới trăng khuya tôi với em quảy gánh ra về.
Tâm Sự Mai Đình 2
Vọng Cổ 5.018
Hàn Măc Tử ơi, trăng tàn sao rụng đất Quy Nhơn đã vắng bóng…. anh…. rồi…. Có một vầng trăng cũng khuất dạng sau đồi. Anh ra đi không một lời
Mấy cánh mai vàng gởi gió xuân Đường xa đã mỏi gót phong trần Bâng khuâng dạo bản đàn năm cũ Một chút ân tình gởi cố nhân. Đêm gặp nhau nơi bến nước năm xưa khi trăng khuya bắt đầu ngả bóng. Bến Tầm Dương một đêm sương lạnh rượu Hoàng Hoa nhắp cạn dưới… khoang… đò.
Chim Vịt Kêu Chiều
Vọng Cổ 4.703
Vịt kêu chim chíp, chít chiu vào mỗi ban chiều. Nghe lòng thương nhiều, đầu xanh kia tuổi thơ. Mà sớm bơ vơ, đời trắng như vôi, ai kia sao nở gây chi niềm đau hận sầu.
Đừng khóc nữa em ơi cho đất trời thêm ủ dột có thương nhau mai mốt cũng chia... lìa.
Duyên Quê
Vọng Cổ 4.619
Hồng ơi ! em mang theo chiếc lồng chim sơn xanh sơn đỏ. Đôi má em hây hây như ánh mặt trời lên sau mái nhà tranh nho nhỏ đọng... sương... mờ. Bổng nghe bước chân của ai đi nhẹ nhàng trên cỏ, khi quay lại nhìn sau lưng thì đó là em Hồng, mới sáng sớm em đi đâu?
Bá Nha - Tử Kỳ
Vọng Cổ 4.551
Lạ này, sao đàn chưa trọn bản mà dây tơ đã đứt? Phải chăng gần đâu đây có ai đó rình nghe. Đây, đây xin mời hiền hữu hãy cùng ta nâng chén. Rồi xin được biết qua danh tánh để hai ta cùng kết bạn tâm… giao. Hiền đệ ơi tiếng nhạc đêm trăng đã mang những dư âm đến những ai gọi là tri kỷ. Mời hiền đệ hãy cùng ta đối ẩm rượu Hoàng Hoa nhấp cạn chén… tương… phùng.
Nhạt Nắng
Tân Cổ 4.504
Chậm bước đi anh để em đếm từng chiếc lá vàng khô rơi đầy trên mặt nước. Như đếm chuỗi thời gian khi anh nói lên lời tiễn biệt, mà đến hôm nay anh mới
Câu Chuyện Đầu Năm
Tân Cổ 4.085
Lấp lánh sao khuya giữa không gian mơ màng huyền diệu. Gió lạnh mơn man lùa qua ngõ tối, khói trầm bay quyện lẫn khói sương... mờ.
Chúc Anh Đài
Vọng Cổ 3.885
Sương trắng nhuộm rừng thông vấn vương, đưa tiễn em lên đường. Nam Sơn đây chốn chia tay phản hồi Gia Trung, hoa lá bay rơi rụng theo dòng. Suối biếc dãy Nam Sơn cuốn trôi từng bông hoa rụng, đánh dấu buổi phân ly của Lương Sơn Bá - Chúc… Anh… Đài.
Dù Anh Nghèo
Tân Cổ 3.883
Em đến thăm tôi dù không đón mời. Vì tôi quá nghèo đâu dám hở môi. Căn gác không tên nằm trong phố nhỏ. Gập ghềnh qua lối quanh co.
Nắng hạ đi, mây trôi lang thang cho hạ buồn, coi khói đốt đồng để ngậm ngùi, chim nhớ lá rừng. Mẹ ơi con muốn làm một áng mây trôi về chốn quê xưa có khung trời kỷ niệm. Một đêm đông nơi quê người xứ lạ giữa cánh khuya buốt lạnh gió… đông… về. Trên bãi cát vàng phai chiều nào tôi đứng nhìn bóng hải âu chập chờn trên sóng biển. Tôi mơ về nẻo vườn xưa với bốn bề gió lộng sao chỉ thấy xa xa mờ mịt bóng… con… tàu.
Anh Ba ơi anh hỏi tôi có bao nhiêu vợ. Tôi vội vàng lấy sổ ra coi. Con vợ thứ nhứt nó ở trên Cần Đước, con của bà Ba Son bán mắm ruốc ở...
Chuyến Xe Miền Tây
Tân Cổ 3.695
Mọi chuyện ai ngờ đâu với những giấc mơ chợt đến với tôi trên đường về quê ngoại. Chuyến xe miền Tây bao người xa lạ cô gái kề bên bắt chuyện tâm...
Chim Trắng Mồ Côi
Tân Cổ 3.539
Nhưng em ơi anh sợ cuộc tình của hai ta như nước chảy mây trôi cho hai đứa hai nơi cho dòng đời hai ngã. Để người con gái vô duyên bạc phước phải...
Bài Thơ Vu Quy
Vọng Cổ 3.330
Đêm khuya vắng hắt hiu gió lay tàn canh, hồn ngẩn ngơ dưới đèn xanh. Muôn dặm vời vợi hay chăng cố nhân thương kẻ nơi khuê phòng. Em ơi, mai chị đi rồi thì vườn xưa phai mùi hương phấn, còn ai đâu trong mỗi chiều nhạt nắng mà đứng mơ lá rụng trắng... sân... vườn
Ăn Năn
Tân Cổ 3.299
Người đã quên sao ta còn cố nhớ, tình đã xa sao mơ ước vẫnkhông… rời. Vương vấn mà chi cho khổ lụy một đời.
Đời
Vọng Cổ 3.264
Muốn sống cho ra một kiếp người, Đời còn cay nghiệt, lệ còn rơi. Mỗi khi thất vọng hờn nhân thế, Mở miệng thầm than một chữ đời.
Ai Xuôi Vạn Lý
Tân Cổ 3.200
Về hay chưa hỡi người trai ngoài vạn lý, buổi lìa quê tính lại mấy xuân… rồi. Gió ngựa từ khi khuất dạng dưới lưng đồi. Rặng phi lao vẫn mơ màng đón
Nước Biển Mưa Nguồn
Vọng Cổ 3.071
Cứ mỗi chiều khi nắng hoàng hôn buông mình trên xóm nhỏ. Tôi lại đưa con tôi đến một góc công viên. Từ buổi xa quê giã từ thôn xóm nhỏ. Tay ôm gói hành trang tay ôm đứa con thơ dại sống hẩm hiu nơi đầu hẻm nhỏ cuối… đô… thành. Mây lang thang, tiếng gió gọi mùa thu sang. Thời gian dài qua mau, mẹ với con sống giữa đô thành, trong năm tháng yên lành.
Đất khách đêm nào lạnh hơi sương Đèn khuya hiu hắt hắt quạnh canh trường Bơ vơ hồn gởi về vô định Bóng nhỏ âm thầm vọng cố hương....
Chuyện Chúng Mình
Tân Cổ 2.952
Tiếng nhạc du dương hay lời ca thê thảm cũng chẳng rung cảm con tim bằng những tiếng ân... tình.
Chim Sáo Mồ Côi
Tân Cổ 2.887
Nhưng em ơi anh sợ cuộc tình của hai ta như nước chảy mây trôi cho hai đứa hai nơi cho dòng đời hai ngã. Để người con gái vô duyên bạc phước phải bơ
Em Về Kẻo Trời Mưa
Tân Cổ 2.799
Nếu chiều nay không có anh, ai sẽ đưa em về? Có phải vì giận em mà chiều nay anh không thèm đưa đón. Để mặc cho em đứng một mình bên...
Thương Hoài Ngàn Năm
Tân Cổ 2.774
Ngàn năm thương hoài một bóng hình ai. Tình đã khơi rồi mộng khó nhạt phai. Trăng khuyết rồi có khi đầy. Ngăn cách rồi cũng xum vầy. Mây bay bay hoài ngàn năm. Mấy lá tâm thư xin gởi trao ai nơi miền xa xứ lạ. Buổi ấy chia tay như vầng mây không định hướng khi bóng người đi khuất dạng dưới… sương… mù.
Ru Nửa Vầng Trăng
Tân Cổ 2.704
Chờ em hoài, đợi em mãi, sao em hững hờ? Nhưng em ơi tình làm sao có thể phôi pha dù hai đứa ta như nước bèo trôi vạn ngã. Cuộc đời em lênh đênh như chiếc lá, còn thân thể của anh thì bơ vơ như một áng... mây... chiều.
Bá Nha Khóc Tử Kỳ
Vọng Cổ 2.690
Lênh đênh, lênh đênh thuyền trôi giữa dòng. Hò xê, hò xang xê hò Trăng soi, trăng soi vằng vặc đêm rằm. Hò xê, hò xang hò xê Ôi tiếng đàn khuya, trên
Áo Mới Cà Mau
Tân Cổ 2.673
Hai tiếng Cà Mau nghe sao thân thiết quá. Tôi nhặt lá tràm rơi trên đường vào xóm nhỏ lòng buâng khuân khi trở lại... quê... nhà. Nghe nói Cà Mau xa lắm, ở cuối cùng bản đồ Việt Nam.
Tôn Tẫn Giả Điên
Vọng Cổ 2.652
Thao thức suốt thêm dài không vỗ giấc Nến lung lay theo ngọn gió tạt thềm rêu Sư phụ ơi lời thầy khuyên đệ tử chẳng vâng theo Nên mới bị Bàng
Chiều Nước Lũ
Tân Cổ 2.577
Anh về quê em mưa sa giăng chiều nước lũ. Bầu trời âm u xuồng ba lá chẳng nơi neo. Bốn phía mênh mông anh đến quê em trong mùa nước
Bạch Hải Đường
Vọng Cổ 2.527
Thu! con ơi trước khi từ biệt, cha cho con được biết: Cha đây chính là… cha ruột của con. Khi cha can tội giết người lãnh án chung thân, trong lúc ấy
Ai Lên Xứ Hoa Đào
Tân Cổ 2.471
Gió thông đưa tiếng chuông chùa Linh Sơn Tự như chào đón người xưa trở lại xứ hoa... đào. Cảnh cũ còn đây, người hẹn ở nơi nào.
Được tin em lấy chồng, lòng anh buồn biết mấy, Được tin em lấy chồng, chắc người từ độ ấy còn thương tiếc khôn nguôi. Giờ em đi lấy chồng còn đâu mà
Cô Hàng Chè Tươi
Tân Cổ 2.453
Các anh đi đâu khi vầng dương vừa lố dạng, hãy vào đây uống cạn mấy….. chung trà. Có phải các anh ra đi giết giặc cứu sơn hà. Hãy dừng chân giây lát g
Chàng Là Ai
Tân Cổ 2.443
Chàng là ai từ hậu phương đồng chua nước mặn hay chốn biên cương gió núi lộng mây... ngàn. (-)(-) Chàng đến nơi đây khi áo lấm bụi đàng. (+) Chàng đã
Đêm Lạnh Trong Tù
Tân Cổ 2.410
Bao đêm thức nhìn gió lùa trăng khuya, lòng buồn rười rượi bâng khuâng vấn vơ. Ôi tâm trí bàng hoàng như mơ, có ai đâu mong chờ, trời đêm tẻ ngắt như
Mưa Lạnh Thảo Cẩm Viên
Vọng Cổ 2.391
Con nhỏ dại, cha tật nguyền u tối, dắt dìu con qua ngõ tối đô thành. Con ơi, mưa chiều nay chắc sẽ không bao giờ tạnh. Cũng như đời của cha con ta cứ mãi lận đận trong nhịp sống… quay… cuồng.
Ai Cho Tôi Tình Yêu
Tân Cổ 2.304
Ai cho tôi tình yêu của ngày thơ ngày mộng Tôi xin dâng vòng tay mở rộng Để đón người đi vào tim tôi, bằng môi trên bờ môi Nhưng biết chỉ là mơ nên lò
Ai Về Sông Tương
Tân Cổ 2.303
Nắng cuối thu đã buông tơ vàng trên rặng phi lao xạc xào trong gió lạnh, mà sao dòng sông Tương ngàn năm vẫn còn thầm lặng làm ưu tư làm ngơ ngẩn một
Ánh Lửa Mê Linh
Tân Cổ 2.252
Mê Linh ơi hãy khóc lên đi giữa mùa ly loạn để an ủi kẻ ngàn năm xa vắng bạn tâm... đồng. Xé mảnh khăn tang đỗ lệ tiếc thương chồng. Chàng ra đi không
Chiều mưa biên giới
Vọng Cổ 2.052
Mưa rơi rơi ướt đọng lá quân kỳ… Dưới cơn mưa cuối mùa tầm tả anh thui thủi một mình khuất nẻo biên cương (+) Chân anh bước nhanh trên lối đường mòn,
Dưới Ánh Trăng Xuân
Tân Cổ 2.047
Mấy cánh hoa bay như mừng người lữ thứ trở về đây khi đồng ruộng đón xuân... về. (-)(-) Trông trăng lên gió lộng tứ bề.
Đêm Tàn Bến Ngự
Tân Cổ 2.026
À ơi …. A hò ơi …. Chiều chiều trước bến Vân Lâu, Ai ngồi ai câu ai sầu ai thảm Ai thương ai cảm, Ai nhớ ai mong ơ
Ga Chiều
Tân Cổ 2.006
Nữ : Lòng xao xuyến buồn khi bên nhau. Bạn ơi nhớ cầm tay nhau đi Nam : Rồi mai đây mình sẽ cách đôi nơi, phương trời xa xôi Nữ : Tìm đâu th
Chiều Mưa Anh Về
Vọng Cổ 1.841
Lặng lẽ mưa rơi trong một chiều bão tố, em có tựa rèm thưa đứng đợi cố nhân về... Lối nhỏ đường xưa lặng ánh trăng thề. Hãy chỉ cho tôi lối về xóm nhỏ
Tự Đức Khóc Bằng Phi
Vọng Cổ 1.839
Bằng Phi ơi, đập cổ kính ra tìm lấy bóng Xếp tàn y để dành lại chút hơi Lệ Chi Viên tàn tạ xác hoa rơi Nơi gác phượng đành xa người tri kỷ.
Hoa Đào Năm Ấy
Vọng Cổ 1.784
Cánh chim về tổ chở mây xa. Liễu biết sầu ai quạnh nắng tà Người đẹp đâu rồi, cây nhớ bóng. Lan đình còn đọng dấu hài hoa
Bao Giờ Em Quên
Tân Cổ 1.651
Hỏi em rằng em ở ngoài ấy ra sao Má xưa còn thắm còn thắm hoa đào Hay là ngày xưa chung bóng Đưa người đẹp ấy sang sông.
Lá Bàng Rơi
Vọng Cổ 1.565
Đây có phải quán hàng năm cũ, Sương mờ giăng bao phủ một khung trời, Lá bàng rơi, lá bàng rơi Chiều nay có kẻ nghẹn lời nhớ thương…..
Tấm Ảnh Không Hồn
Tân Cổ 1.537
Tôi ngó về cuối trời tay ôm kỷ vật tình yêu của tôi với người. Chỉ còn sót lại tấm hình gìn giữ được thôi. Hình hài này giết lần tôi cũng bởi lời thề non hẹn suối. Tấm ảnh anh trao lần sau cùng để nói câu tạm biệt. Tôi đã nâng niu giữ bên mình không ai biết chỉ những lúc nhớ khôn nguôi mới lén mở... ra... nhìn.
Bá Nha Tử Kỳ
Vọng Cổ 1.419
Dưới ánh trăng thu, ta dạo mấy cung đàn Dù đã cạn bầu mà không có bạn tri âm Lênh đênh thuyền trôi giữa dòng Trăng soi vằng vặc Niêm Sầm.
Hận Khinh Kha
Vọng Cổ 1.361
Phong tiêu tiêu hề dịch thủy hà Đây ngày tang tóc của yên ban Gió chiều trở lạnh buồn sông núi Tân khách muôn người lệ chứa chan
Cớ Sao Em Buồn
Vọng Cổ 1.358
Anh ơi đời em đang thắm tươi như hoa với mộng, tại vì sao em nhớ em . . . buồn. Mắt đăm đăm như vọng phía sa trường. Nhớ về đâu phương nào trăng chếch
Con Thuyền Không Bến
Tân Cổ 1.167
Đêm nay thu sang cùng heo may, Đêm nay sương lam mờ chân mây, Thuyền ai lờ lững trôi xuôi dòng, Như nhớ thương ai chùng tơ lòng, Ai oán thương ai đêm đêm sầu lẻ bóng, như ngàn thu cô phụ đứng… mong… chồng.
Hò ... ơ... Đèn treo bến Bắc, gió hắt ngọn đèn tàn. Ai về Mỹ Thuận, Tiền Giang……Có thương nhớ gã ... Hò ... ơ ... Có thương nhớ gã đánh đàn năm xưa.
Thảo Luận
Thành
Thành 2 năm trước
một đại thụ trong làng cãi lương nam bộ
HUng sang
HUng sang 3 năm trước
Cố soạn giả Viễn Châu
Gửi bình luận của bạn
Vui lòng tôn trọng người khác khi bình luận.